Hiếm người thấy đỏ mặt.Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi.Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ.Để đỡ tình cờ lặp lại.Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào.Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm.
