Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng.Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.Mắt và đầu đau đã thành nhàm.Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng.Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái.Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa.Tất cả đều không sâu đậm.Chỉ là ta đang viết.