Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi:Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm.Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó.