Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.Có người cúi mặt bấm di động.Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình.Hoặc có nhưng không nhiều.Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình.Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.
