Tôi bắt đầu nhớ lại một kinh nghiệm đã đến với tôi mới chỉ cách đây ít năm.Nó chi phối cách chúng ta đánh giá mọi sự trong đời và phần lớn nó được điều khiển bởi tiềm thức của chúng ta.Chúng ta nên nhớ rằng mình chú tâm vào điều gì thì sẽ đạt được nó trong đời.Khi bạn nghĩ đến thái độ hay những cảm xúc cũ của bạn, bạn có hình dung ra và cảm thấy bây giờ chúng đang gây đau khổ cho bạn thay vì sung sướng không?Bạn có thể nghĩ đến đời sống của một quốc gia nào, tổ chức nào, hay cá nhân nào mà không gặp những căng thẳng về tiền bạc không?Theo anh, của cải thực sự là do khả năng áp dụng lý thuyết "hóa kinh kinh tế", đó là khả năng tận dụng một điều gì rất ít giá trị và biến đổi thành một điều gì có giá trị to lớn hơn nhiều.Đó là những niềm tin về cá tính của bạn.Đặc biệt tôi còn nhớ như in trong óc hình ảnh người mẹ của một bạn thân nhất của tôi.Có điểm gì chung trong tất cả những tin tưởng này của chúng ta? Đó là quan niệm sai lạc rằng chúng ta không kiểm soát được những cảm xúc của mình mà chúng ta coi là nhựng điều bí nhiệm.Chúng ta phải nhìn chúng, thừa nhận chúng, tập trung tìm giải pháp và lập tức có hành động để loại trừ ảnh hưởng của chúng trong đời sống chúng ta.
