Tự nhiên, tôi trọng những tài ba đức tính đó.Ông dùng đủ cách chỉ trích, dọa dẫm, trào phúng, hàng tháng, hàng năm như vậy: Hy vọng ông Lincoln sẽ phải đổi chính sách.Như vậy người khác sẽ tự đắc lắm.Rồi thì một sự lạ lùng xảy ra.ở vào địa vị ông, có lẽ tôi cũng hành động như ông.Và cho tới nay, ông vẫn còn sốt sắng giúp đỡ đoàn của chúng tôi.Ông viết một cuốn sách: "Hai vạn năm ở Sing Sing" được hoan nghênh vô cùng, diễn thuyết nhiều lần trước máy truyền thanh về đời sống trong các khám.Chúng ta giận khi người ta bảo đồng hồ của chúng ta chậm, xe chúng ta cổ, điều đó đã đành, mà chúng ta còn giận khi người ta cho rằng những quan niệm của ta về ngôi Hỏa tinh, về công dụng của một vị thuốc, hoặc về văn minh Ai Cập là sai nữa.Tôi cãi: "Đừng nói chơi mà!".Và nếu chúng ta không cẩn thận, thì khu vườn này không còn lấy một cây.
