Người Mỹ chúng tôi bước vào thập niên 1990 và nhận thấy chúng tôi nghèo hơn trước trong nền kinh tế quốc dân và trong sức mua cá nhân.Họ bắt đầu mua trực tiếp từ công ty Khách hàng của tôi.Thế rồi tôi cầm lên một cuốn sách mà tôi đã mua nhiều năm trước nhưng vẫn chưa mở ra.Hiểu được bản chất của ảo tưởng và thực tế.” Don nhìn thẳng vào mắt Edward và nói: “Anh không thể lo lắng về điều đó được.Nếu tôi thực sự cần được mát-xa, tôi cũng không nhờ cô ta, vì tôi biết cô sẽ làm tệ như cái cách cô gấp những chiếc khăn.Nhờ các ý tưởng kỳ diệu trong cuốn sách này, một sự khai sáng trong nhận thức có thể xảy ra tức thời.Đối với việc đó bà chủ đáp, “Đây là những gì chúng ta sẽ làm.Chúng ta giống như những con chuột trong phòng thí nghiệm tìm ra cánh cửa giấu miếng pho mát.Vũ trụ không cần đến chúng ta, nhưng chúng ta cần có vũ trụ.
