7- Nụ cười không thể mua được, không thể xin như khất thực được, không mượn được mà cũng không thể ăn cắp được.Làm sao bây giờ? Tôi không dám khoe rằng tôi giỏi hơn Socrate; cho nên tôi đã chừa, không dám chê ai là lầm nữa.ý kiến của tôi không còn vững vàng như hồi trước nữa.Cha đã hỏi nghiêm khắc với con hôm nay.Chúng ta bây giờ cần lời khuyên đó lắm.Phải hoan hỉ giao du với người thì mới mong người hứng thú giao du với mình.Có khách nào dám chỉ trích xe của anh ư, anh đỏ mặt tía tai lên, chỉ muốn nhào vào bóp cổ người ta.Chỉ một sự hăm hở tự nhiên lại hôn cha trước khi đi ngủ, đủ chứng điều đó.Trong lịch sử giông tố của kỹ nghệ Mỹ, suốt mấy trăm năm chưa hề thấy lần nào như vậy.Mới mười tuổi ông thấy rằng ai cũng cho tên họ của mình là vô cùng quan trọng.
