Chàng viết: "Tháng tư năm 1945, vì quá lo nghĩ, tôi mắc một chứng bệnh ruột, đau đớn vô cùng.Tôi đê mê, rụng rời.Vừa mới ăn xong là ném mình xuống giường và ngủ li bì.Ngồi trên xe điện, bà ta bắt đầu tưởng tượng thêu dệt trong óc những khung cảnh về đời tư của một vài hành khách cùng đi chuyến xe với bà.Tại nhà thương, ông không chịu nằm trong phòng riêng mà xin nằm trong một phòng chung để được gần những người đau khổ khác.Ông cụt cả hai chân, ngồi trong góc thang máy trên cái ghế có bánh xe.Người ta càng chỉ trích, ông lại càng công nhiên tỏ ra không cần.Họ bị đè bẹp dưới sức nặng của những lo lắng về quá khứ lẫn với tương lai.Họ mới bắt đầu khuyếch trương.Chẳng hạn, tôi nhớ lần chúng tôi lái xe từ Albuquerque ở New Mexico tới Carlsbad.
