Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.Người bảo đời là một bát sơri.Có người quay lưng lại ngắm hoa.Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng.Tôi chưa làm thế bao giờ.Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng.Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.(Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).