Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Có lí do cũng không khóc.Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta.Con mèo quanh quẩn bên nách.Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa.Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất…Trước thì tháng gặp một hai lần.Chưa có gì để không thích.Hình như mắt tôi rơm rớm.Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.