Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.Chúng là những kiệt tác.Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.Họ biểu trưng cho chính họ.Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con.Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.Nó là một sự phối màu khá đẹp.Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.