Anh đang hạnh phúc.Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.Mọi người ai cũng lo cho tôi.Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy.Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.
