Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng.À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên.Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện.Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.Sao lại xé sách hở con.Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
