Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng.Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra.Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.What I fell what I know never shine through what Ive knownNhững bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc.