Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi.Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi.Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái.Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi.Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.
