Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt.Đáng lẽ tôi chỉ cho bạn thì xin bạn chỉ lại cho tôi.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy.Ăn xong bạn nghiêm trang hút thuốc, thăm bạn bè; đi đi lại lại; đánh vài ván bài; giở vài trang sách; bạn nhận thấy tuổi già nó bò tới; bạn đi dạo mát; vuốt ve cây đờn.Bạn chưa biết thưởng thức tường tận từng tiếng vì bạn chưa bao giờ luyện tai nghe như vậy.Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả.Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình.Nhưng tôi chưa bao giờ thấy một bài tuỳ bút chỉ cách sống 24 giờ một ngày.Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi.