Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng.Mắt và đầu đau đã thành nhàm.Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi.Nó vẫn còn hoang dã.Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.Hoặc… Nói chung vậy thôi.Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt.Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.Có người cúi mặt bấm di động.
