Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài.Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.