Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em.Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ.Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe.Tôi biết là tôi rất khỏe.Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.Tôi kém nhất khoản này.Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.Vì gia đình? Có, tất nhiên là có.Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao.
