Trong 16 giờ đó thầy không phải kiếm ăn, không phải lo vấn đề tiền bạc, thầy sung sướng, rảnh rang.Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.Sao? Bạn bảo dùng hết năng lực vào 16 giờ đó thì 8 giờ còn lại sẽ mất giá trị ư? Không.Bạn lại cứ nằm xuống, thiêm thiếp triền miên giấc ngủ mà bạn gọi là cuộc sống của bạn đi.Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Bạn bảo: "Được, cứ cho rằng tôi chịu gắng sức để chiến đấu, rằng tôi đã suy nghĩ kỹ và hiểu kỹ những lời nhận xét có giá trị của ông, thì tôi phải bắt đầu bằng cách nào đây?".Chắc là bạn muốn tin rằng hạnh phúc không sao đạt được.Cũng chẳng cần sách.
