Khi nỗi đau khổ của bạn thật sâu sắc, thì rất có thể bên torng bạn nẩy sinh thôi thúc tìm cách trốn chạy thay vì vâng phục nó.Sau đó, hãy xem xét đến các đặc điểm của hoàn cảnh sống.Khi bạn cư ngụ ở cơ thể mình, thì các vị khách không mời ấy sẽ khó lòng bước vào.Hãy tìm hiểu nguồn gốc của sự điên rồ nơi đó.Họ luôn luôn khó chịu và bồn chồn.Nó diễn ra như thể đau khổ trở thành nhiên liệu để thắp lên ngọn lửa ý thức, rồi sau đó càng cháy rực rỡ hơn.Bạn không có cách gì ứng phó với một tình huống như thế, bởi vì nó không hiện hữu.Hạnh phúc lệ thuộc vào các điều kiện được xem là tích cực; còn sự an lạc thanh thản nội tại thì không.Sự chối bỏ một cách bất thức bản chất loài vật của họ rất nhanh chóng hình thành.Bình diện nguyên nhân phải luôn là trọng tâm chính của bạn, giáo lý giác ngộ phải luôn là mục tiêu chủ yếu của bạn, và sự an bình thanh thản phải luôn là món quà quí giá nhất bạn dành tặng cho thế gian.