Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên.Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy.Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn.Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ.Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa…Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ.Chúng tôi đã chết rồi.Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi.
