Mặc dù tôi cố dẫn dắt câu chuyện đến những đề tài gần gũi nhất mà bất cứ ai cũng có thể hào hứng nói, chỉ có Hope nhà ta thì không.Vòng đua thứ ba diễn ra không có gì thay đổi.Nhưng không ai muốn tới đó.Nhưng cuộc sống không phải bao giờ cũng mỉm cười.Anh chàng Larry trong tấm gương kia cũng hoạt bát và đẹp trai…y như tôi vậy, bởi thế chúng tôi trò chuyện rất ăn ý và thoải mái.Giống như ánh sáng một con đom đóm khác với một tia chớp vậy.Cha là người mà tôi gần gũi nhất.Điều này có tác dụng đáng ngạc nhiên.Câu chuyện này xảy ra hơn ba mươi năm trước, và cho tới bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao lúc đó đột nhiên tôi lại nói thế này: Đề tài là tương lai của ngành thương thuyền nước Mỹ.Nixon còn có một tính cách thứ năm mà tôi chưa đề cập.
