Rồi chị coi, chắc chắn chị sẽ vừa ý tôi lắm".Nhưng tôi cũng hiểu thầy.Ông nói: "Người nào đã muốn tu thân tự tiến, không phí thì giờ cãi vã nhau.Ngôn ngữ ông thiệt lịch sự: ông cho tôi cảm tưởng rằng nếu tôi chịu nhận vinh dự lớn đó, thì tức là ban cho ông một đặc ân".Bà đó kỳ dị không? Thưa không! Vô số người cũng như bà.đều cần kiếm người để than thở."Tôi hiểu tại sao trong hàng năm trời, tôi đã thất bại.Ông chỉ huy nhân viên một cửa hàng lớn ở Nữu Ước nói rằng ông ưa mướn một cô bán hàng học lực sơ đẳng mà nụ cười có duyên hơn là một cô cử nhân văn chương mà mặt lạnh như băng.- Tôi bảo họ rằng không ai biết rõ xe hơi của họ bằng họ.Mỗi ngày chị làm phụ một giờ nữa để cọ, lau, chứ không chịu để cho bà Gent thất vọng.