Abraham Lincoln nói: "Ai cũng muốn được người ta khen mình".Chúng ta phải nhũn nhặn vì chúng ta chỉ là phàm nhân.Hiện nay cháu đã trở nên một trong những thư ký hoàn toàn nhất mà tôi được biết.Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.Sau khi diễn thuyết một hồi lâu, Lincoln bắt tay ông bạn già, chúc ông ta bình an và mời ông trở về Illinois, chẳng hỏi ý kiến ông ta một chút chi hết.Nó cãi: "Không phải tôi đâu.Bản tính loài người như vậy.Nhưng có một nhà sản xuất khôn khéo hơn họ nhiều vì ông ta đã thâm hiểu khoa dẫn dụ người.Như vậy đỡ tốn thì giờ mà có nhiều kết quả."Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông.