Thời gian chậm chạp trôi qua làm sự nóng lòng của Sid tăng lớn như lửa đốt.Chưa bao giờ chàng không trông chờ đêm tối xuống như lúc này, vừa mong sao ngày càng kéo dài, Sid tự nhủ với mình:Và câu chuyện may mắn vừa rồi là một món quà vô giá đối với tôi, nó quý hơn tất cả những điều khác.Còn sống - còn hy vọng.Thế là tôi chỉ việc làm lại những kiểu túi mà tôi đã xách không biết bao nhiêu lần khi còn là một thằng bé khiên đồ cho khách.Số phận chỉ mỉm cười với những ai may mắn được nó chọn.- Nhưng ta sẽ đi gặp Merlin.Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại.- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào?Đó là một cửa hàng sản xuất túi da.
