Tôi sợ gì? Sợ nghe hung tin con trai nhỏ tôi chết! Cháu đau màng óc ông ạ.Khách ở tiệm nước ăn hai ổ bánh của tôi, rất lấy làm thích.Kế đó, từ từ duỗi thẳng những ngón chân, rồi để cho chúng dãn gân ra.Chúng tôi bàn về cách đắc nhân tâm.Tôi hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh.Tôi đòi thịt bò chiên đàng hoàng, ông ạ.Ông chép trong tập ký ức của ông: "Suốt đêm đó tôi ngâm chân trong nước nóng và hột cải, lại đắp hột cải trên cổ tay, trên gáy, mong đến sáng sẽ hết nhức đầu".Mỗi buổi sáng tôi tự nhủ: "Ngày hôm nay là một đời sống mới".Duy Franklin không đợi tới tối thứ bảy mới xét mình.Ngay đêm đó, tôi đi khắp phòng này sang phòng khác, lập một bảng kê những việc cần phải thi hành.