Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh.Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói.Nên cứ phải từ từ từ từ.Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồnCó một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.Mấy người này trông nhát lắm.
