Không còn điều gì đáng biết hơn điều này, vì từ cái Tâm đó mọi hiểu biết được phát sinh.Và trong tình trạng djdó, bạn sẽ không tạo nên một nhân cách nào cho người đó cả.ĐÓ là một món quà thiên nhiên dành riêng cho bạn.Tầm là chiều không gian rộng lớn hơn những gì ý tưởng ta có thể nắm bắt được.“Vô Ngã ư? Nếu không còn thấy có một cái Tôi riêng biệt nữa thì người ta sẽ không có vấn đề gì để phải lo lắng, để phải khổ đau nữa cả!”.Làm sao để bạn có thể thoát ra được thói quen đồng hoá mình một cách vô thức với những khổ đau sâu nặng đã tạo nên những khốn đốn trong đời bạn?Điều này giải thoát bạn và cả người kia khỏi sự đồng hoá mình với tình trạng, với hình tướng, và với suy tư.Vì quả thực chẳng có gì có tính chất cá nhân trong nỗi khổ của con người.Có những hoàn cảnh mà chúng ta không thể tìm được đáp án.Một bậc thầy tâm linh chân chính không có bất cứ điều gì để dạy cho học trò của mình – theo cách hiểu thông thường của từ này; không có gì để trao truyền, như thêm cho bạn một dữ liệu mới, một tín điều, hay một cách cư xử…nào đó.