Còn những người đọc đến thì phần đông cũng coi là câu chuyện phiếm hay khôi hài, chẳng có gì là thâm độc.Tự tìm hiểu và sống theo ý ta.Trời và người trông thấy đều sẽ gớm!.Bây giờ trễ giờ quá rồi và ta chỉ còn có thể quên phứt nó đi và bắt đầu làm việc khác".Mắt cô bỗng sáng ngời, tinh thần cô bừng tỉnh liền.Người thứ nhất là ông A.Ông tên Tromper Longmay và hãng ông ở đường 40 Wall street.Vào buổi sáng mùa đông hôm đó, khi viên cố đạo người Anh vào phòng giam cô tại nhà tù quân sự Bruxelles, cô đã thốt ra hai câu mà sau này người ta đã khắc vào bia để cho hậu thế đọc và suy nghĩ: "Bây giờ con mới biết lòng yêu nước không đủ làm tinh thần con được thư thái trước khi chết.Nhưng ta cứ cho đi, để được cái vui là đã làm việc thiện.Khi tính xấu này luôn luôn biểu lộ, nó sẽ làm cho bệnh ấy thành kinh niên và có khi thành bệnh đau tim".
