Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.Lúc này họ lại tưởng tôi đùa.Và thế là đời sống lãng phí.Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.Không được đâu cậu ơi.Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió.Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.Phố phường quanh nhà lại bình thường.Dẫu không phải không có lúc buồn.