Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau.Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều.Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được.Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ.Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.