Tôi có lại xin việc tại nhiều nhà sản xuất phim nhưng không một ai mướn tôi.Một trái bom rớt gần nhà tôi làm tôi bắn ra khỏi giường.Tôi sẽ trở về phòng giấy xét lại cách làm việc của tôi mới được.Chỉ có cách đó là diệu nhất.Tôi lo lắng không biết có làm tròn phận sự không, có sống sót để về ôm đứa con một hay không - đứa con mới 6 tháng mà tôi chưa được biết mặt.Suốt mấy giờ liền, tôi cứ nghĩ đến con người tàn tật mà vẻ tự mãn đã lộ ra mặt như vậy.Tôi sống độc thân và chỉ khi nào xỏ kim tôi mới nhớ tới".Ông không ngớt khuyên họ: "khán giả chán những lối đó rồi, họ muốn lối khác kia".Đừng bao giờ nói: "Ngó cái khăn kỳ cục mà chị Sue gởi mừng năm mới chúng ta? Chị ấy đan lấy để khỏi mất một xu nào hết đây mà".Họ đầu đọc đời họ chỉ vì cái giá tiền một tấm thảm.
