Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.Là cả ham muốn hành động theo bản chất.Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút.Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ.Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường.Nhưng nó không còn ở đó.Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không.
