trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Lẽ ấy có vẻ đương nhiên.Browning, viết bằng thơ, và chứa nhiều chất thơ cực đẹp.Lẽ ấy có vẻ đương nhiên.Bạn biết rằng ít nhất cũng có được nửa giờ yên ổn.vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.Mà thái độ của thầy là điều quan trọng nhất.Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.Muốn xiết chặt ngay vấn đề tiêu dùng thì giờ, tôi lựa trường hợp một cá nhân nào đó để xét.Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta.
