Rồi cậu viết một bức thư dài cho ông giáo cũ, thú nhận rằng chịu không nổi đời được nữa, chỉ muốn quyên sinh thôi.Đừng tỏ ý kiến của mình ra nữa, trái lại nên hỏi ý kiến của y.Lawes sững sờ, không biết đáp ra sao.Cũng nhờ phương pháp đó mà một hãng sản xuất máy chiếu quang tuyến X.Bà nói: "Tôi ăn cơm tháng tại một khách sạn gần nhà và họ cho một người hầu gái đem lại nhà tôi.Như một cô nọ, hết hy vọng kiếm chồng được, đương khỏe mạnh, hóa ra tật nguyền, nằm hoài ở giường, bắt mẹ già săn sóc trong mười năm, lên thang xuống thang để hầu hạ cơm nước.Nhưng biết nhận lỗi của mình là biết vượt lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có." và sau cùng không quên hai chữ "cám ơn" là một thứ dầu làm trơn tru bộ máy sinh hoạt hằng ngày của ta mà lại là dấu hiệu của một sự giáo dục tốt nữa.Lời khuyên đó không mới mẻ gì.Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó.