Nhưng vài hôm sau, người quản lý khách sạn kêu điện thoại bảo tôi mang mẫu bánh lại để tính giá cả.Abraham Lincoln nghiệm rằng phần nhiều người ta biết an phận mà được sung sướng.Tối, nó ngủ trên một gác thượng ghê tởm, sát mái nhà, cùng với bọn du côn cặn bã của thành Luân Đôn.Gió khoe gió mạnh, mặt trời khoe mặt trời mạnh.Anh thấy ông già ở dưới trần kia không? Tôi cá với anh, xem hai ta, ai sẽ làm cho lão đó phải tốc áo ra trước hết".Nghĩa là bà kín đáo vừa khen, vừa chê bai đó không thích hợp với công việc thuyết giáo.Dù sao cũng xin ông tin rằng tôi hoan nghênh sự cộng tác của ông lắm.Tôi sung sướng được ông cho biết ý kiến.Mắng, dọa, dỗ dành đều vô hiệu.Tốt lắm! Người thay mặt cho một hãng lớn lại hỏi ý kiến ông để về trả lời cho những viên giám đốc của y!
