Cả hai sự quan trọng ấy thường được quyết định liều lĩnh như trong canh bạc.Xét cho cùng, ông Lincoln nói đúng.Khi mặt trời chớm mọc thì tôi gần như đau, vì mệt cũng có, vì lo cũng có.Có thể rằng ta chẳng đủ nghị lực để đàn áp những thói thường của con người, để có thể yêu kẻ thù của ta.Khi được chở đến nhà thương, khi phấn đấu với tử thần, ông đã nhiều lần nhắc đi nhắc lại: "Mỗi tối, tôi tự nhủ phải tha thứ tội lỗi cho mỗi kẻ thù của tôi".Ông đẩy qua một ngã tư và ngả thân ra đằng sau hầu ghếch miếng ván lên vỉa hè, thì vừa lúc ông bắt gặp mắt tôi đang nhìn.Muốn trả lời câu đó, tôi phải tìm tòi sự kiện, tài liệu.Đã đành, trên kia tôi chỉ kể những ưu tư của tuổi thơ và tuổi xuân, nhưng biết bao lần nỗi lo của người đứng tuổi cũng gần vô lý như vậy.Tôi sẽ không lười nghĩ nữa.Mà lúc ấy ông bao nhiêu tuổi? Ba chục! Thiệt không ai tin được.
