Đó là mong muốn của cá nhân bạn.Sống là gì nếu không có khoái cảm.Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.Hoặc: Môn này không phải học.Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân.Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé.
